Thứ Năm, 29 tháng 1, 2026

Đáng sống?

Trong cái gọi là "kỷ nguyên vươn mình" này, không khó để bắt gặp những mục tiêu kiểu biến các đô thị lớn thành nơi đáng sống: "Biến TP. Hồ Chí Minh thành nơi đáng sống, biến Hà Nội thành nơi đáng sống, biến Đà Nẵng thành nơi đáng sống". Cũng không khó để bắt gặp những lời đồng tình kiểu: "Tôi thấy TP. Hồ Chí Minh thật tuyệt vời, rất đáng sống và sẽ còn tuyệt vời hơn trong nhiều năm nữa". Nhưng đáng sống là đáng sống cho ai và đáng sống theo nghĩa nào?

Nếu chỉ là đáng sống xoay quanh tư duy và lối quy hoạch đi theo sau nó, thứ đề cao... cái đẹp, cái luôn là thứ đến sau những nhu cầu cơ bản. Hay nói cách khác, đề cao sự hưởng thụ, đặc quyền của thiểu số. Nó đáng sống cho anh, không phải cho tôi hoặc ngược lại. Ở đó chúng ta sẽ thấy rằng, sự đáng sống không nâng lên để tất cả đều có thể "sống" mà bằng cách di dời những vấn đề của đô thị nói riêng và điều hành xã hội nói chung từ chỗ này qua chỗ khác như cái cách và Napoléon và Haussmann đã làm với Paris: đẹp hơn, sáng hơn, thênh thang hơn và... chia rẽ hơn. Các khu ổ chuột, chợ tự phát, hàng rong... mọi thứ nhếch nhác được đẩy ra ngoại ô để Paris trở thành Kinh đô ánh sáng. Vầng, đẹp và rỗng ruột.

"Tôi mà trúng số, xung quanh tôi sẽ không còn người nghèo, tôi dọn đến khu nhà giàu sống".


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét